Tạ ơn vì bài học yêu thương

Sáng nay asb xem 1 đoạn phim trên HTV, xem cảnh cả gia đình quây quần cùng bàn ăn tối và cầu nguyện. Asb cảm thấy thích nhật 1 câu: "Lạy Chúa, chúng con tạ ơn Chúa vì đã dạy chúng con biết yêu thương nhau..."

Tuyệt vời thiệt! Yêu thương người khác là giới răn của Ngài cho tất cả mọi người, mà thường thì ai cũng cảm thấy rất khó thực hiện. Đôi khi mình cón nghĩ rằng ko thể thực hiện được.

Những người trong gia đình này đã thấu suối việc yêu thương mọi người và người ta cảm nhận đc rằng yêu thương người khác ko phải là một điều khó thực hiện, nhưng lại là 1 điều mà khi thực hiện thì người ta có đc sự bình an, hạnh phúc trong tình yêu giữa người với người.

Như vậy, yêu thương người khác không phải là điều khó thực hiện nữa, nhưng đối với họ lại là một giới răn có thể mang lại cho họ sự hạnh phúc. Do đó, họ tạ ơn vì TC đã dạy họ 1 bài học cao quí là hãy biết biêu thương nhau.

Xin TC ban ơn và giúp cho chúng con cảm nhận đc sự hạnh phúc trong bài học của Ngài là chúng con biết yêu thương nhau để chúng con cùng nhau cảm tạ bài học của Ngài. Amen.

8 điền cần thiết khi làm việc

Hôm nay asb mới 8 với 1 bạn trong YM. Bạn này hỏi asb 1 câu muh asb trả lời trong 1 lúc chưa chuẩn bị nhìu, nên chưa logic lắm. Tuy nhiên, thấy dzui dzui nên asb cũng post lên đây. Ai có ý kiến hay thêm vào thì cùng góp ý hen. Thanks in advance!

---------



Friend: T, e hỏi t 1 chút nhen
Friend: mình đi làm, làm sao tự có động lực để làm việc ta?

Sao Bien: Em nên làm theo những điều sau đây:
Sao Bien: Thứ nhất, điều em phải làm là xem công việc em đang làm mỗi ngày là cơ hội để em phát triển khả năng của em
Sao Bien: thứ 2, em nên keep in mind là khi em làm tốt công việc, thì công ty sẽ đi lên. Khi cty đi lên thì em cũng đi lên.
Sao Bien: thứ 3, luôn tự ý thức rằng em là 1 người có chức vụ quan trọng trong cty, dù đó chỉ là 1 chức vụ nào đó
Sao Bien: thứ 4, em phải biết rằng việc em làm mỗi ngày giúp cho kiến thức của em sau này rất nhìu
Sao Bien: thứ 5, chắc chắn công việc đó ko phải là em sẽ phải làm suốt đời
Sao Bien: thứ 6, mỗi lần em làm tốt công việc đc giao, là khả năng làm việc của em tiến bộ rất nhìu
Sao Bien: thứ 7, em làm tốt cho cty là em làm tốt cho chính mình vì tài năng của mình được thể hiện 1 cách cụ thể.
Sao Bien: Cuối cùng,... nếu cảm thấy buồn chán trong công việc hàng ngày, thì đọc entry của T về "Tìm cho mình ý nghĩa mỗi ngày"

Sao Bien: 8 điều này em luôn phải nghĩ tới, ko thể chỉ lấy 1 cái riêng biệt.
Sao Bien: 8 cái cộng lại mới giúp em đi đến success at work for the long run

Thanks em nhìu, nhờ câu hỏi của em muh asb có 1 entry.

Note: ai có ý kiến hay xin góp thêm hen. Thanks!

Các entries liên quan:

  1. Struggle at work
  2. Làm sao để chấp nhận điều ko dzui
  3. Tìm cho mình ý nghĩa mỗi ngày

Đừng để điều gì đó mất đi rồi mới cảm thấy hối tiếc

“... Hãy để của lễ lại trước bàn thờ, đi làm hòa với người anh em ấy đã... ” (Mt 5,20-26)

Trước đây sao tôi thấy thực hiện câu nói này khó đến nỗi mình ko thể làm đc. Nhưng bây giờ tôi mới hiểu câu nói này của Ngài khi tôi chia tay 1 trong những người bạn Chinese của tôi.

Đêm wa, trước giờ bạn tôi đón xe ra sân bay, người ấy đã gọi điện cho tôi đến 2 lần nhưng ko gặp, vì tôi bỏ quên điện thoại ở trong phòng và đang dự một tiệc chia tay khác của 1 người bạn người Pháp, cũng về nước.

Cuối cùng người ấy phải nhờ một người đi tìm tôi để nói lời chia tay trước khi người ấy về nước. Tôi đã vội vàng bỏ bữa tiệc để đến phòng của người ấy chơi và nói được vài ba câu. Vì cả phòng có rất nhìu cô gái Chinese đến đó nói chuyện vui đùa khi họ tiễn chân người ấy.

Tôi muốn nói rất nhìu với người ấy nhưng chẳng biết nói gì. Mọi người có thể nghĩ rằng tôi không có gì để nói, nhưng thực ra trong lòng tôi lại nói nhìu hơn những gì tôi có thể bộc lộ ra bên ngoài. Tôi rất muốn có 1 cử chỉ gì đó, hay một câu nói nào đó để thể hiện tình cảm trong lòng mình, nhưng … không làm được.

Tình cảm mà tôi nhắc đến trong lòng tôi lúc này không phải là tình cảm của đôi nam nữ, nhưng là một tình cảm của người đã hối tiếc vì những chuyện ko hay đã xẩy ra giữa chúng tôi.

Lớp học nghiên cứu sinh của chúng tôi có 4 người: 2 female chinese, 1 female Thái, và tôi, a Vietnamese man. Chúng tôi đã có 1 khóa học ban đầu rất êm đềm, rất tốt đẹp và được mọi giáo sư khen là 1 lớp học rất có hiệu quả so với các lớp khác. Chúng tôi luôn sẵn sang giúp đỡ nhau, chia sẽ những kiến thức cho nhau, và cùng nhau khuyến khích và nâng đỡ nhau trong việc học… Có thể nói là một lớp học lý tưởng so với các lý thuyết về giảng dạy mà chúng tôi đã từng học.

Mọi chuyện vẫn êm đềm như thế cho đến cuối khóa học thứ 2.

Hôm đó, 4 chúng tôi học chung một phòng, sau đó chúng tôi giúp 1 giáo sư sắp xếp lại bàn ghế và làm một số việc lặt vặt… Cũng có 1 số người khác vào phòng đó, nhưng không lâu… còn tôi thì có đôi lúc ra ngoài để làm công chuyện cho thầy giáo…

Chuyện không ngờ nhưng nó lại xẩy ra. Người ấy bị mất cái ví trong đó có hơn 1000 baht, tương đương với 500,000VND. Chúng tôi đã tìm mọi ngõ ngách trong căn phòng nhưng vẫn không thấy.

Sáng hôm sau, cả 4 chúng tôi ngồi lại trong căn phòng đó để gợi nhớ lại những gì đã xẩy ra hôm trước như ai làm gì, ai đi đâu v.v. Cả 4 chúng tôi đều rất khó hiểu, vì trong suốt 6 tháng trời học chung với nhau, chúng tôi đã vô tư để tiền bạc hoặc những thứ quí giá khác trên bàn, trong cặp… rồi bỏ đi công việc cả 2-3 giờ mới quay lại, nhưng không hề có chuyện gì xẩy ra, nhưng sao giờ lại ra nông nỗi này.

Điều mà cả 3 người còn lại đều cảm thấy súc phạm là người ấy nói rằng “chắc chắn thủ phạm là 1 trong số chúng tôi…”

Trong khi câu chuyện đang đến lúc gay cấn, khó chịu, khó giải thích… thì người ấy tìm được cái ví của mình trong 1 cái hộp mà chiều hôm xẩy ra sự việc, chúng tôi đã lục lọi 1 cách cẩn thận. Thậm tệ hơn nữa, trong ví chẳng còn gì ngoài những tờ giấy không có giá trị…

Biết nói sao bây giờ… Tôi là người duy nhất đi ra ngoài 2 lần.

Thế là tình cảm của chúng tôi đổ bể.

Đã có vài lần tôi nhớ đến câu nói của Ngài “... Hãy để của lễ lại trước bàn thờ, đi làm hòa với người anh em ấy đã... ” (Mt 5,20-26). Nhưng tôi vẫn không thể nào làm được. Điều mà trong tầm sức của tôi có thể làm là quên đi chuyện đã qua… và đôi khi cầu nguyện cho người ấy…

Chúng tôi giữ im lặng với nhau trong gần suốt khóa học kế tiếp… và cũng là khóa học cuối cùng mà chúng tôi có thể học chung với nhau.

Và những ngày gần hết khóa, tôi và người ấy cùng các bạn khác trong lớp nói chuyện lại, tuy không thân thiết như trước, vì trong tôi còn chút tự ái, và cũng vì mình cảm thấy quá bị súc phạm khi mình là người đã từng nhiệt tình, làm mọi chuyện để giúp các bạn trong việc học cả việc giúp các bạn biết cách làm Web, thiết kế lesson plan online…

Đêm qua, khi chia tay với người ấy, vì quá đông người, nên tôi cứ đứng xa xa. Tuy trong lòng tôi muốn đến rất gần bên người ấy, muốn ôm người ấy 1 lần, như người ấy đang ôm chia tay các bạn khác.

Tôi cũng để ý thấy người ấy đôi khi cũng chú ý đến tôi, nói lời chào 2, 3 lần với tôi vì tôi đứng hơi xa. Tôi cứ dửng dưng tỏ ra như chuyện bình thường, không có gì quan trong (nhưng chắc chắn là không phải thế).

Chiếc xe đưa bạn ấy ra bến xe chỉ có 4 chỗ, ai cũng muốn đi, dĩ nhiên là cả tôi nữa, nhưng trên xe đã có tất cả tới 6 người rồi hichic. Thế thì tôi không còn cơ hội.

Chiếc xe từ từ lăn bánh… được 1 đoạn ngắn rồi tự nhiên dừng lại… Tôi nghe có tiếng ai gọi Ho, Ho Ho.. Tôi vội chạy lại chiếc xe… Có một giọng nói trong xe vang ra: “Có người đang cảm thấy nhớ bạn kìa! Bạn có muốn đi cùng không?” (There’s someone in the car missing you. Would you like to go with us?) hehehehe. Thix we’.

Thế là tôi đã mãn nguyện. Thì ra cũng có ai đó đang có tâm trạng giống như mình hihihihi.

Trên đường đi, tôi vẫn luôn thấy buồn:

Vì sao chuyện đó đã xẩy ra giữa chúng tôi?

Vì sao tôi không làm lành với người ấy sớm hơn?

Để rồi bây giờ chúng tôi lại xa nhau với khoảng cách cả 2 đất nước.

Bây giờ tôi đã hiểu thấm sâu hơn câu nói của Chúa: “... Hãy để của lễ lại trước bàn thờ, đi làm hòa với người anh em ấy đã... ” (Mt 5,20-26)

Câu nói này của Ngài thích hợp trong mọi hoàn cảnh. Vấn đề chính không phải là mình cố gắng vượt qua sự yếu đuối, tính ích kỷ, tự ái… mà là hãy nghĩ đến một sự cách xa sau này, một sự hối tiếc mà mình không lấy lại được. Có thể sự xa cách đó không chỉ bằng 2 đất nước, mà cũng có thể bằng 2 thế giới khác nhau.

"Đừng để điều gì đó khi mất đi rồi, mình mới cảm thấy nó quí giá”

Lạy Chúa, xin chúc lành cho người bạn của con, và chúc lành cho tất cả mọi người chúng con, biết có lòng bao dung, tha thứ cho nhau. Amen.

Các bạn tham khảo thêm các entries dưới đây:

  1. Thiên Chúa thương mình còn chưa hết
  2. Chút suy tư về cuộc tử nạn
  3. Làm sao để chấp nhận điều ko dzui?
  4. Tại sao TC không tiêu diệt sự dữ?
  5. Lời chúc
  6. Những gì họ làm hôm nay, họ phải trả giá sau này
  7. Phép lạ do lòng tin
  8. Tội cộng đồng
  9. Nên tìm cho mình một lời nguyện
  10. Hạnh phúc ko đến từ 1 đám cưới linh đình
  11. Đừng để điều gì đó mất đi rồi mới cảm thấy hối tiếc
  12. Tìm ý nghĩa cho mình mỗi ngày
  13. Đức tin trong cầu nguyện
  14. Sự thật có phải chỉ là những gì mình thấy?
  15. Nên biết mình ko biết về điều gì đó
  16. Ba cái chết
  17. Tất cả là Hồng Ân

Hạnh phúc gia đình

Thứ 2 tuần sau là asb sẽ rời San Jose, California về Houston Texas. Thế là sắp phải chia tay với những người bạn thân thương. Ở đây asb cảm nhận đc gia đình hạnh phúc là gì. Asb rất dzui vì đc có những người bạn hạnh phúc trong gia đình, hạnh phúc trong cuộc sống, và hạnh phúc trong cách suy nghĩ. Từng tiếng nói tiếng cười mỗi ngày đều nói lên 1 sự hạnh phúc vì tình cảm của mọi người đối xử với nhau rất chân tình và rất thật.

Hạnh phúc gia đình phần lớn là do ba mẹ để lại. Ba mẹ tạo ra 1 nếp sống đơn giản, thân thiện, cởi mở v.v. thì con cái sẽ đc thừa hưởng những đức tính hạnh phúc đó. Trên đời này chẳng có gì hạnh phúc hơn khi có đc 1 gia đình hạnh phúc. Tất cả sẽ chẳng có ý nghĩa gì khi người ta đánh mất hạnh phúc gia đình. Hạnh phúc gia đình là 1 hạnh phúc vĩ đại vì hạnh phúc đó ko phải chỉ ở trong ngôi nhà, nhưng còn lan tỏa đến tất cả những bạn be, hàng xóm... và những người xung quanh. Khi người ta tạo dựng được 1 gia đình hạnh phúc thì người ta thật sự đang đc sống trong nước trời.

Asb cám ơn rất nhiều đến Vũ, Thảo Tiên (his lovely wife) and Tâm (his cute kid). Đồng thời asb cũng cám ơn Tuấn (beo), Thảo, Mai, Hoàng & Vân, Đức, Tường & Vân, Thái, Bảo, cô chú Chân và tất cả mọi người who provided me great hospitality while I stayed in California.

Các bạn tham khảo thêm các bài viết sau:
  1. Hạnh phúc ko chỉ đến 1 một đám cưới linh đình
  2. Hoài bão và ước mơ
  3. Hạnh phúc gia đình

Tất cả là Hồng Ân

Còn mấy ngày nữa là asb lên máy bay trở về quê nhà, kết thúc chuỗi ngày dài phưu lưu. Hôm nay nhìn lại những gì mình nhận được trong chuyến đi, asb mới thấy tất cả chuỗi ngày ấy đều là những Hồng Ân.

thứ nhất, việc asb được phép đi lâu là một Hồng Ân. Có nhiều người thắc mắc tại sao asb được đặc ân đi chơi lâu thế heeee. Lý do chính yếu chỉ là vì asb đang trong thời gian học hành nên được phép đi lâu. Đi lâu cũng là để học hỏi lâu, học được nhiều điều. Nhưng nếu nói về điều này thì cũng rất rất cám ơn sếp của asb, người đã hết lòng ủng hộ chuyến đi của asb. Trong gần 3 năm học hành, sếp luôn ủng hộ tất cả những kế hoạch của asb. Tất cả những gì asb hoạch định đều được sếp đồng ý. Tuy đoạn viết này không dài, nhưng asb xin gửi lời cám ơn sếp gấp ngàn lần lời nói cám ơn.

Thứ 2, anh em, họ hàng, bạn bè, học trò đang định cư bên đây cũng là những Hồng Ân mà asb được ban tặng. Chuyến đi của asb không thể dài, hạnh phúc, thoải mái nếu không có sự hiện diện của mọi người ở bên này. Tất cả những nơi asb đặt chân đến, asb đều nhận được sự chào đón rất nồng nàn. Có những nơi asb chỉ viếng thăm trong khoảng 15 phút cũng tràn đầy sự ấm áp của tình người. Có những nơi asb ở lại cả tháng, asb càng nhận được tình thương, sự quí mến, thân thiện. Đặc biệt là những bài học kinh nghiệm quí giá mà asb cảm nhận được từ cuộc sống thường ngày của họ. Mỗi lần chia tay là mỗi lần quyến luyến. Mỗi lần quyến luyến là mỗi lần nhớ nhung. Mỗi lần nhớ nhung là mỗi lần tràn đầy cảm súc... Asb cũng rất hạnh phúc là mỗi nơi asb đi đến, asb đều quen biết được thêm bạn, biết thêm được những người tốt lành. Tất cả dường như là đã có sự sắp đặt từ trước vậy. Thiên Chúa tốt lành của chúng ta tuyệt vời quá hen. Ngài chăm sóc cho mình mọi chuyện, từ những nơi mình đi qua, những người mình gặp được, và cả những câu chuyện thường ngày, Ngài đều chú ý và quan tâm. Chẳng khác gì một người Cha nhân lành dẫn dắt đứa con trong chuyến đi của Ngài. Tất cả những người asb được gặp và tiếp súc trong chuyến đi này đều là những người được TC yêu thương và sắp đặt mọi chuyện trong một chương trình. Xin TC luôn chúc phúc cho tất cả những người mà asb đã có dịp ở lại, đã cùng đi hoặc đã được gặp.

Thứ 3, những điều asb được biết và học được đều là những Hồng Ân. Thực sự, chuyến đi này asb học được quá nhiều. Asb học được phần nào cuộc sống của những người ở Mỹ, hệ thống giáo dục đại học, cách suy nghĩ của những người tốt lành. Technically, cả những từ tiếng Anh thường ngày nữa heeeee.

Cuối cùng, việc ăn uống cũng là một Hồng Ân. Từ ngày qua Mỹ, asb đã tăng được 6 kg hiiiiii. That's so cool. Đây là lần asb tăng cân nhiều nhất và nhanh nhất từ nhỏ đến lớn heeeeeee. Bên đây đồ ăn ngon, tinh thần thoải mái nên ăn được nhiều. Vấn đề chính là được ăn uống với những người quá tuyệt vời, nên mỗi ngày ăn nhiều hơn.

In short, đây chỉ là ít trong số những Hồng Ân mà asb được ban tặng trong suốt chuyến đi Mỹ. Xin TC Tình Yêu luôn chúc lành và ở lại mãi trong những gia đình, những người mà asb đã đc gặp trong chuyến đi này.

Các bạn tham khảo thêm các entries dưới đây:

  1. Thiên Chúa thương mình còn chưa hết
  2. Chút suy tư về cuộc tử nạn
  3. Làm sao để chấp nhận điều ko dzui?
  4. Tại sao TC không tiêu diệt sự dữ?
  5. Lời chúc
  6. Những gì họ làm hôm nay, họ phải trả giá sau này
  7. Phép lạ do lòng tin
  8. Tội cộng đồng
  9. Nên tìm cho mình một lời nguyện
  10. Hạnh phúc ko đến từ 1 đám cưới linh đình
  11. Đừng để điều gì đó mất đi rồi mới cảm thấy hối tiếc
  12. Tìm ý nghĩa cho mình mỗi ngày
  13. Đức tin trong cầu nguyện
  14. Sự thật có phải chỉ là những gì mình thấy?
  15. Nên biết mình ko biết về điều gì đó
  16. Ba cái chết
  17. Tất cả là Hồng Ân


Hạnh phúc không chỉ đến từ 1 đám cưới linh đình

Ảnh minh họa

Hôm vừa rồi uống cafe chia tay anh bạn Đức Minh, asb rất dzui khi nghe anh Đức Minh kể về 1 câu chuyện đc nghe trong bài giảng trong thánh lễ. ASB viết lại đây để lâu lâu đọc lại.


------------------

Mẹ Teresa thành Calcutta kể rằng trong khi mẹ đang bận rộn và cần có 1 số tiền lớn để chăm lo cho những người bị bỏ rơi và đang hấp hối ngoài đường phố. Có 1 đôi vợ chồng mới cưới mang đến cho mẹ 1 gói tiền rất nhiều và nói mẹ nhận để lo cho các bệnh nhân cần giúp đỡ. Mẹ Teresa nghĩ rằng đây là số tiền mà người ta mang đến chúc mừng cho đôi vợ chồng này trong ngày lễ cưới. Mẹ liền từ chối không dám nhận và nói họ mang về để có một số vốn nhất định chăm lo cho một gia đình mới.

Người chồng liền nói "mong mẹ nhận vì đây là số tiến mà chúng con đã giành dụm từ bấy lâu với ý định để tổ chức cho mình một đám cưới thật linh đình." Người vợ thêm vào, "nhưng khi đến ngày cưới chúng con hiểu ra rằng hạnh phúc không phải đến từ 1 lễ cưới linh đình mà chỉ cần chúng con hết lòng yêu thương nhau là chúng con đã hạnh phúc lắm rồi. Và ngày cưới của chúng con tuy đơn giản, không linh đình như dự định ban đầu, nhưng chúng con cũng cảm thấy rất vui."

----------------------

Vậy là niềm hạnh phúc kế đến mà đôi vợ chồng này nhận đc là đem niềm hạnh phúc của mình (gói tiền) đến với các người đang thực sự cần giúp đỡ.

Hạnh phúc luôn nằm trong tầm tay của mỗi người, nhưng không phải ai cũng có thể cảm nhận đc.
Hạnh phúc đôi khi ngược lại với những gì người ta nghĩ là hạnh phúc.
Hạnh phúc là 1 điều gì đó quá đơn giản, và chỉ những người có 1 tấm lòng đơn giản mới có thể nhìn thấy.
Hạnh phúc là một cảm nghiệm nhẹ nhàng, trong sáng, và thánh thiện.
Một hơi thở trong hạnh phúc là một hơi thở trong nước trời.
Sống trong niềm hạnh phúc thiêng liêng đồng nghĩa với sống trong nước trời.

Các bạn tham khảo thêm các bài viết sau:
  1. Hạnh phúc ko chỉ đến 1 một đám cưới linh đình
  2. Hoài bão và ước mơ
  3. Hạnh phúc gia đình

Làm sao để chấp nhận điều ko dzui?

Tối ni asb vừa nói chuyện với 1 bạn who used to be one of my students and now she is a teacher. Bạn đang gặp 1 sự khó khăn tưởng chừng khó có thể vượt qua, và cách bạn ấy muốn là run away from it. Running away đôi khi là cách hay nhưng chưa chắc đã giải quyết tận gốc vấn đề. Nhưng đối diện với vấn đề ko phải là cách dễ và ko mấy ai làm đc. Như vậy, câu hỏi đặt ra cho asb là làm sao để giải quyết những khó khăn mà đôi khi mình gặp phải đây?

Mỗi người có 1 cách giải quyết khác nhau, tùy từng trường hợp và tùy từng vấn đề và từng đối tượng khác nhau. Nhưng đối với việc asb thường làm và rất có hiệu quả. Thậm chí lại là cách giải quyết vấn đề nhanh nhất và nhẹ nhàng nhất.

Thứ nhất, đây cũng là cách mà những người khôn ngoan thường xuyên làm, mình nên cố gắng tìm ra đc nguồn ngốc của vấn đề. Lý do tại sao chuyện ấy lại xẩy ra như vậy. Tại sao người ta lại cư xử với mình như vậy. Và nếu mình trong trường hợp của người ta thì mình có làm như vậy ko? Có thể người ta làm như vậy nhưng người ta không muốn, mà cũng chẳng thể làm gì khác hơn. Nếu ko mọi chuyện lại trở nên trầm trọng hơn sau này. Mình cũng suy lại xem trong lịch sử của đời mình, mình đã từng làm những điều tương tự như vậy với người khác chưa? Đây ko phải là đi tìm những điều xấu trong quá khứ của mình, nhưng là để hiểu rõ đc vấn đề, hiểu đc tại sao người ta lại làm như vậy với mình để mình dễ thông cảm hơn.

Cách thứ 2 là cách mà asb muốn nói trong entry này: đó là niềm tin và cầu nguyện. Cụ thể là việc đọc chuỗi Mân Côi. Khi các bạn gặp bất cứ vấn đề gì, dù khó khăn, dù khó chịu, dù cho có thể các bạn bị thất vọng... làm cho các bạn có cảm giác như không tìm đc lối thoát... thì đó là lúc các bạn cần đọc chuỗi Mân Côi.

Đọc chuỗi Mân Côi ko nhất thiết là các bạn phải vào trong nhà thờ ngồi 15 phút hay 30 phút, mà các bạn có thể đi tản bộ trong công viên, hay đi bộ trên một đoạn đường... hay trong bất cứ nơi nào các bạn cảm thấy thoải mái nhất. Vừa lần hạt, các bạn vừa suy nghĩ đến vấn đề ấy, vì chắc chắn là các bạn ko thể cầm lòng cầm trí một cách sốt sáng được. Nói vậy chắc ai cũng hiểu vì trên đời này chắc chẳng có ai lần hạt mà ko một lần chia trí hiiiiiii. Sau mỗi 1 chuỗi, tức là 10 kinh Kính Mừng, các bạn có thể dâng lên Ngài vấn đề các bạn đang gặp phải, cách thức mà các bạn muốn giải quyết, hoặc xin Ngài soi sáng cho các bạn cách giải quyết vấn đề v.v Nhưng điều quan trọng nhất vẫn là "điều mình đang muốn có phải là Ý Chúa muốn, hay là do mình muốn?" Nếu là Ý Ngài thì các bạn cực kỳ an tâm vì Ngài sẽ làm điều ấy cho mình no matter what. Nhưng nếu đó là điều mình muốn, ko phải Ngài muốn thì... các bạn thân mến, đừng quá cố gắng với đến điều ko phải trong tầm tay của mình.

Nếu điều thứ nhất xẩy ra, có nghĩa là do Ý Ngài, thì các bạn cần kiên nhẫn chờ đợi., đôi khi hơi lâu hiiiii vì đối với Ngài, thời gian ko phải là vấn đề. Ngài luôn thực hiện điều Ngài muốn trong lúc thích hợp nhất. Còn nếu điều thứ 2 xẩy ra, có nghĩa là ko do Ý Ngài, thì các bạn tin là Ngài sẽ và sắp ban cho mình một điều khác tuyệt vời hơn. Đúng, phải nói là tuyệt vời hơn chứ ko phải tốt hơn, vì người bố nào lại ko thương con, muốn đem điều tốt đẹp nhất cho con? Mà Ngài lại yêu thương chiều chuộng mình còn hơn cả bố mẹ mình nữa. Believe it!

Nếu nói Ngài thương mình đến vậy mà tại sao Ngài lại để chuyện ấy xẩy đến với mình?

Ngài để chuyện ấy xấy ra với mình là có nhiều lý do. First, có thể Ngài để chuyện ấy xẩy ra với mình là để huấn luyện mình về một tính cách nào đó của mình... Quá xứng đáng để đổi lấy đúng ko các bạn. Second, có thể Ngài để chuyện ấy xẩy ra là để hướng mình về 1 con đường nào khác tốt hơn cho mình. Thiệt tuyệt vời, vì từ đó trở đi, các bạn có 1 lối đi mới, một cái nhìn mới một con người mới và một cuộc sống mới. Như vậy thì còn gì quí giá hơn nữa, đúng không các bạn? Third, và cũng có thể Ngài để chuyện ấy xẩy ra với mình để chuẩn bị một chương trình lâu dài mà Ngài muốn thể hiện trên mình v.v Những ai được Ngài chuẩn bị cho một chương trình lâu dài thì sẽ chắc chắn giúp ích cho rất nhiều người. Dĩ nhiên là còn vô số lý do mà Ngài để chuyện ấy xẩy đến với mình vì Ngài nhìn thấy và nhận ra rằng điều ấy là cần thiết đối với mình. Nhưng ko phải ai cũng có thể hiểu đc như vậy mà chúng ta chỉ nhìn thấy đc trong một thời gian dài sau này khi mình có dịp nghĩ lại.

Ý za, đi hơi xa rùi, mình đang nói về việc lần chuỗi đúng ko các bạn? hiiiiiii Thầy giáo muh cũng có lúc đi lạc đề một chút mới we chứ

asb đi xa đề một chút vì muốn giải thích thêm tại sao sau mỗi chuỗi (10 kinh) các bạn nên đặt vấn đề của mình vào trong cái nhìn và suy nghĩ của Ngài. Khi các bạn nhìn vấn đề của mình từ cái nhìn của Ngài, dưới ánh mắt của Ngài thì các bạn sẽ cảm thấy bình an hơn, thoải mái hơn và dễ chấp nhận những chuyện đang xẩy ra với mình hơn.

Nhưng bây giờ asb bùn ngủ rồi. Muốn viết nhìu lắm nhưng... bùn ngủ. Sorry các bạn.

In short, Chuỗi Mân Côi là một giải pháp tuyệt vời nhất để giúp các bạn giải quyết mọi vấn đề. Các bạn cứ thử 1 lần sẽ biết. Ah, mỗi lần lần hạt xong, các bạn nhớ cầu nguyện cho tất cả các linh hồn nữa nhé, đừng chỉ nghĩ đến mỗi vấn đề của mình trong cầu nguyện heeeeee, vì Chúa rất rất muốn mình cầu nguyện cho thiệt nhìu người mỗi khi mình nói chuyện với Ngài. Nếu có giờ asb sẽ viết thêm về vấn đề này. In addition, các bạn cũng nên xin Ngài và Mẹ ban cho mình ơn iu thích lần chuỗi mân côi nữa hen, nếu không thì... chuỗi mân côi là... wa' dài hiiiiiiii . Nhưng khi yêu thích lần chuỗi, thì sau mỗi lần lần hạt, các bạn sẽ hiểu được cảm giác thú vị dường nào.

Câu cuối cùng, các bạn thử suy nghĩ cùng asb hen. Mỗi lần mình, nói là cầu nguyện, thực ra mình đang cầu nguyện hay đang cầu xin? hiii câu hỏi nay chéc lại phải viết thêm 1 long entry nữa đây!

@Comments:

@Virus:
" cầu nguyện hay cầu xin"-> very good question. Em thấy cầu nguyện cao hơn cầu xin. Cầu nguyện là ko chỉ cầu xin cho bản thân mà còn là cho cả những người xung quanh. Cầu nguyện cũng là cầu xin với Chúa nhưng vẫn nguyện phó thác theo ý Chúa. Còn cầu xin thì thường là xin cho bản thân mình và chỉ muốn Chúa phải làm điều đó cho mình.
Em 100% đồng ý với thầy là mọi việc đều do Chúa sắp đặt, bây giờ có thể là thất bại Chúa mang đến nhưng Người đã có kế hoạch khác hoàn mỹ hơn cho mỗi người. Nên việc của chúng ta là hãy kiên nhẫn, tin tưởng và học cách chấp nhận ý Chúa.
Nhưng câu hỏi là " LIỆU TA CÓ HIỂU ĐÚNG Ý CHÚA HAY KHÔNG?

@asb: @Virus: Wow, Virus tuyệt vời ghia. Em đã phần nào hiểu đc sự hơi khác biệt giữa cầu nguyện và cầu xin. Cầu nguyện cao hơi cầu xin 1 bậc (so called). nếu nói sát nghĩa thì cầu nguyện và cầu xin đều bắt đầu bằng chữ "cầu" có nghĩa là mình cầu mong những điều tốt lành đến với mình và mọi người. Nhưng nếu "xin" thì mình chỉ xin cho chính mình, cũng có thể xin cho mọi người nhưng vấn đề là mình chỉ biết xin mà ko biết nghĩ đến người mà mình xin. Mình xin vì mình muốn thế, chứ ko phải mình xin điều Người mà mình xin muốn. Còn "nguyện" là mình nguyện mong lời cầu của mình hợp với Ý Người mình nguyện, điều mình nguyện ko làm Người ấy phật lòng. In short, Cầu Nguyện là mình cầu nguệnều mình mong cũng phù hợp với Ý Ngài, và nếu ko phù hợp thì nguyện cho điều ấy xẩy ra đúng theo Ý Ngài. Furthermore, Cầu nguyện có một chút suy niệm trong đó. hiiiii rồi lại sắp bắt đầu 1 đề tài khác về suy niệm hiiiiiii

@God is love: Hi, e cung thay minh hay cau xin hon day,hiiii
That su,doi luc co nhung van de ma nguoi khac dem lai cho minh hay gd minh mot cach qua dang va luc ay minh kg du kien nhan de noi loi tha thu duoc,rat kho vi ban tinh con nguoi kg the thanh nhu la thanh duoc anh a

@asb: Đúng rùi T ui, mình đâu phải là thần thánh nên con người của mình thường là ích kỷ... Mình thix xin nhìu hơn thix cho, thix đc những gì mình xin hơn là nghĩ đến cảm nhận của người mình xin... Tuy nhiên TC luôn tốt lành iu thương mình trong mọi hoàn cảnh mặc dù lúc mình trong tình trạng ích kỷ nhất... vì Ngài biết mình là con người muh hiiii. Nhưng đôi khi Ngài cũng nhắc nhở mình wa việc cho nghe thấy một bài giảng trong nhà thờ hay cho mình nghe ai nói về điều gì đó... và cũng có thể entry này cũng là điều Ngài muốn anh, em và mọi người đọc để hỉu đc đôi chút về Ngài.

Các bạn tham khảo thêm các entries dưới đây:

  1. Thiên Chúa thương mình còn chưa hết
  2. Chút suy tư về cuộc tử nạn
  3. Làm sao để chấp nhận điều ko dzui?
  4. Tại sao TC không tiêu diệt sự dữ?
  5. Lời chúc
  6. Những gì họ làm hôm nay, họ phải trả giá sau này
  7. Phép lạ do lòng tin
  8. Tội cộng đồng
  9. Nên tìm cho mình một lời nguyện
  10. Hạnh phúc ko đến từ 1 đám cưới linh đình
  11. Đừng để điều gì đó mất đi rồi mới cảm thấy hối tiếc
  12. Tìm ý nghĩa cho mình mỗi ngày
  13. Đức tin trong cầu nguyện
  14. Sự thật có phải chỉ là những gì mình thấy?
  15. Nên biết mình ko biết về điều gì đó
  16. Ba cái chết
  17. Tất cả là Hồng Ân